Mặc Phong, ta và Thí Thiên, Minh Trần Dạ là thật tâm không muốn đuổi
tận giết tuyệt, đặc biệt là với các ngươi.”
Nói xong lời này, Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn Giá Hiên Mặc Viêm ở phía
trước, đi lên trước mấy bước, cũng rút ra một tời giấy đưa cho Giá Hiên
Mặc Viêm.
“Nhân tình của ngươi ta cũng nhớ kỹ, phương thuốc này ta cũng cho
ngươi, Lâu Tinh muốn khôi phục lại hẳn là sẽ nhanh hơn.”
Giá Hiên Mặc Viêm nắm phương thuốc trong tay, nhìn Lạc Vũ mỉm
cười đứng trước mặt mình, năm ngón tay chậm rãi siết chặt.
“Lạc Vũ…”
“Mặc Viêm, đừng nói.”
Giá Hiên Mặc Viêm vừa mới mở miệng, Lạc Vũ đã nhẹ nhàng lắc đầu,
mỉm cười vỗ bả vai Giá Hiên Mặc Viêm, chậm rãi nói: “Chúng ta không thể
nào.
Bỏ qua một lần chính là bỏ qua cả đời, không phải là có hay không có
thể trở về như lúc ban đầu, không phải là vấn đề có thể thay đổi hay không.
Mà là chúng ta cuối cùng cũng đã bỏ lỡ.”
Mỉm cười chống lại hai tròng mắt như tóe lửa của Giá Hiên Mặc Viêm,
thần thái của Lạc Vũ vạn phần chân thành tha thiết: “Phương thuốc này
không phải là ta đáp trả lại tình ý cho ngươi.
Giống như nói với Hải Mặc Phong, ta một người không thể ăn quá
nhiều, nếu không sớm muộn sẽ có một ngày ăn quá no.
Đã như vậy, ta đây sẽ chọn những người ta tín nhiệm để hợp tác, Mặc
Viêm, từ nay về sau hợp tác vui vẻ, không làm được vợ chồng vậy chúng ta