ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 2749

Mà lo chính là, một nơi như thế này, tình huống thế này, sợ rằng. . . . . .

Phất tay làm dấu hiệu, Vân Thí Thiên đi trước đến chỗ bãi đất trống màu

đen kia.

Lạc Vũ và Song Diệp thành chủ biết Vân Thí Thiên đây là nói bọn họ

đừng mở miệng.

Những khô lâu kia giống như có thể phân biệt được tiếng nói của bọn

hắn, sau đó đuổi theo bọn họ tới đây.

Trước mắt cần phải cẩn thận.

Lập tức, mím chặt môi, cẩn cẩn dực dực đi theo Vân Thí Thiên đến phía

những dây leo màu đen kia.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, cỏ đen lay động phát ra tiếng vang xào xạt.

Không giống những địa phương khác không có khí tức của sự sống, ở

nơi này, càng đi gần về phía cái trưng lớn, lại càng cảm nhận được sự sống
lan tràn.

Vân Thí Thiên khẽ nhíu mày, nhanh chóng nhích tới gần.

Không có bất kỳ dị động, không có bất kỳ nguy cơ.

Nơi này tản ra loại cảm giác sức sống nhu hòa cùng với khoan dung độ

lượng.

Ba người hai thú nhanh chóng nhích tới gần, đợi đến khi nhích tới thật

gần, ba người hai thú thấy rõ ràng bộ dáng của gia chủ Lăng Nam ở bên
trong những dây leo kia, nhất tề cũng hút một hơi lãnh khí.

Nhìn từ xa không cảm thấy, gần nhìn mới biết được.