Với tình hình thực tế cùng hảo ý như vậy, nếu quân vương của chúng ta
không thu, như vậy thì không thể được rồi.”
Lời nói chậm rì rì vừa hạ xuống, người trung niên phía dưới sắc mặt đột
nhiên biến đổi.
Mà ở phía sau Lạc Vũ, trong nháy mắt Yến Lâm Yến Trần suýt chút nữa
phun cười ra tiếng.
Ngay cả Phong Vô Tâm vẫn bất động sắc mặt, cũng có chút liếc mắt
nhìn thoáng qua Lạc Vũ.
Đất phong, đồ tốt nhất trong phạm vi thế lực, những thứ đó là thuộc về
tiểu quốc chư hầu, tiến cống cho những người cấp trên là quân vương.
Nếu Đế Phạm Thiên đem đồ tốt nhất trong phạm vi thế lực của mình
đưa tới cho Vân Thí Thiên.
Ý nghĩa kia, chỉ sợ chính là ý tứ cúi đầu xưng thần rồi.
Lời này ý tứ Lạc Vũ nắm bắt được.
“Không, không phải ý tứ này, những tuyệt sắc mỹ nữ kia tự nhiên không
tính là tốt nhất….” Người trung niên quýnh lên, vội vàng giải thích rõ ràng
quan hệ.
Mà Lạc Vũ vừa nghe xong chữ “không”, lập tức sắc mặt trầm xuống:
“Không tính là tốt nhất? Vậy Đế Phạm Thiên có ý tứ gì? Đưa những thứ
hàng loại hai này tới cho quân vương của ta?”
Hàng loại hai.
Đám mỹ nữ phía dưới mặt toàn bộ rút gân.
Các nàng chỗ nào là loại hai? Lời nói này…