Lập tức, hắc khí bao quanh phía trên vương cung Ẩn Tộc bắt đầu chậm
rãi trở thành nhạt, từng chút từng chút một biến mất.
Đồng thời, tất cả tràng cảnh trên mặt đất, bắt đầu khôi phục lại nguyên
lai diện mạo.
Lập tức, khắp nơi trong vương cung truyền đến một mảnh kinh hô cùng
tiếng thét chói tai.
Trận thế đột nhiên chuyển đổi.
Làm cho một số người vừa vặn gần hai người, lập tức bị trận pháp này
đè ép thành nát bấy.
“Vân Thí Thiên…” Đôi mắt Ẩn Tộc tộc trưởng đỏ lên muốn nứt ra.
Phong Vô Tâm thấy có cơ hội liền công kích, một tia đấu khí như tơ
nhện mỏng cắt qua không khí.
Trong nháy mắt máu tươi bắn ra từ trên người Ẩn Tộc tộc trưởng, cánh
tay phải bị Phong Vô Tâm mạnh mẽ tháo xuống.
“Vương bát đản…” (*~ tên chết tiệt)
“Nhanh…”
Chỉ trong nháy mắt, vài đại trưởng lão Ẩn Tộc đã lao đi xa, ánh sáng tím
chớp động cắt qua đêm tối, cấp bách xông thẳng tới hướng này mà đến.
Thanh âm phẫn nộ cơ hồ phá tan trời cao.
Điệu hổ ly sơn, bọn họ bị Vân Thí Thiên cùng Lạc Vũ dẫn đắt rời xa, lại
không ngờ rằng người động thủ cuối cùng là đám người Phong Vô Tâm.