ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ - Trang 1930

Chương Cừu Liên Nhi ở một bên mỉm cười không nói, Lý Nghi biết

chính mình nên nói. Kỳ thật trong bốn cô gái cũng chỉ có Lý Nghi mơ hồ
đoán được dụng ý của Tiêu Duệ: hắn đây đâu phải đi đòi công đạo cho Tú
Nhi, chẳng qua là giả bộ mượn đề tài để nói chuyện của mình, diễn trò cho
người khác xem.

- Tú Nhi, ngươi chịu ủy khuất là Tiêu gia chúng ta chịu ủy khuất, Tử

Trường trút giận cho ngươi cũng là nên làm.

Lý Nghi chậm rãi tiến lên, kéo tay Tú Nhi:

- Đừng khóc, Tú Nhi, mau trở về phòng nghỉ ngơi đi.

Trong bốn nữ nhân của Tiêu Duệ, Tú Nhi kính sợ nhất chính là Lý Nghi.

Dù sao, Lý Nghi là công chúa đương triều, con gái hoàng đế. Tuy rằng Lý
Nghi cũng không có kiêu ngạo, đối với nàng cũng không khác gì Dương
Ngọc Hoàn, nhưng đối mặt Lý Nghi, Tú Nhi vẫn có chút tay chân lóng
ngóng, nhất là lúc một mình ở chung thậm chí còn có một chút khẩn trương.

Tú Nhi không dám chậm trễ, lại muốn quỳ xuống.

Lý Nghi là người rất thông minh, làm sao không rõ tâm tư Tú Nhi, nàng

cười khổ vài tiếng, đột nhiên dắt tay Tú Nhi, kéo nàng qua một bên, cúi đầu
nói:

- Tiểu nha đầu, nếu ngươi tiếp tục xa lánh ta như vậy, ta sẽ kiên quyết

phản đối Tử Trường thu ngươi vào phòng.

Thấy khóe miệng Lý Nghi hiện lên một nụ cười ôn hòa giảo hoạt, Tú

Nhi không khỏi cực kỳ xấu hổ, cúi đầu xuống không dám nói nửa chữ.

Lý Nghi thở dài, giơ tay vỗ bả vai Tú Nhi:

- Nha đầu ngốc, mau trở về phòng nghỉ ngơi đi.