Nhưng Lý Đằng Không là con gái Lý Lâm Phủ, trong hoàng tộc lại có
tiếng điêu ngoa khó chơi, Thọ Xương cũng không nên quá mức khiến nàng
khó chịu, chỉ cười khinh thường:
- Ồ, thiên kim tướng phủ chỉ biết cưỡi ngựa bắn tên của chúng ta cũng
học được ngâm thơ đối đáp rồi? Khó, khó nhỉ.
- Ngươi không nên khinh người.
Lý Đằng Không có chút nóng nảy. Tuy rằng nàng điêu ngoa, nhưng là
thích thể diện, bị Thọ Xương kích như vậy, cũng có chút sượng mắt.
Nhưng, tuy rằng nàng cũng rất có tài học, nhưng trong lúc cấp thiết phải
một mình ngâm ra một bài thuận theo phong cảnh, cũng không phải dễ dàng
như vậy.
Đang sốt ruột khó chịu, thấy Tiêu lang của mình lấy tay nhẹ nhàng kéo
một cánh phù dung bên cạnh lên, nhẹ nhàng lay động, cánh hoa phù dung
vờn theo gió mát, bay xung quanh Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ cười cười đứng dậy nói:
- Phụ hoàng, mẫu phi dáng múa uyển chuyển làm cho vui vẻ, nhi thần
chỉ làm từ tán dương, không có ngâm thơ.
Vân tấn hoa nhan kim bộ diêu. Phù dung trướng noãn độ xuân tiêu.
Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi. Tòng thử quân vương bất tảo triêu.
Đây vốn là câu thơ Bạch Cư Dị miêu tả Dương Ngọc Hoàn, tuy Tiêu
Duệ thấy Võ Huệ Phi nghê thường tung bay, tình chàng ý thiếp với Lý Long
Cơ, rất có thần vận trong ý cảnh câu thơ của Bạch lão tiên sinh, nhất thời lơ
đãng buột miệng nói ra.