Nhưng Cao Lực Sĩ lại ở một bên khẽ mỉm cười:
- Hoàng thượng, lão nô ngược lại nghe thấy vài câu diệu ngữ này của
Tiêu đại nhân.
- Ồ? Nói cho trẫm nghe.
Lý Long Cơ nghiêng đầu hứng thú nhìn Cao Lực Sĩ.
Tiêu Duệ âm thầm mắng một tiếng, Cao Lực Sĩ đang há mồm, đột nhiên
thấy Tiêu Duệ quăng tới ánh mắt “không tốt”, nao nao, cũng không nghĩ
nhiều, cất cao giọng nói:
- Vân tấn hoa nhan kim bộ diêu. Phù dung trướng noãn độ xuân tiêu.
Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi. Tòng thử quân vương bất tảo triêu.
Đuôi mày Lý Long Cơ nhảy dựng, cười ha ha lên, chỉ vào Tiêu Duệ cười
mắng:
- Ngươi đứa bé này, ngươi đây là đang nói trẫm cùng Huệ Phi…
Nếu câu thơ này do người khác ngâm ra, hoặc là có thể có phần ý mờ
ám, sợ là sẽ đưa tới sự bất mãn của Lý Long Cơ. Nhưng lời này đi ra từ
miệng Tiêu Duệ con rể hắn, lại mang một hương vị nói giỡn giữa vãn bối
với trưởng bối. Mà Lý Long Cơ cẩn thận thưởng thức, thật đúng là cảm
thấy câu thơ này miêu tả chân thật nhu tình mật ý giữa hắn và Võ Huệ Phi,
cho nên, không chỉ có không tức giận, ngược lại trong lòng lại sinh ra một
chút nhu hòa.
Võ Huệ Phi chậm rãi khoát tay áo, tiếng nhạc chấm dứt dáng múa của
nàng cũng chợt ngừng lại. Nàng duyên dáng đi xuống sàn nhảy bước trở về,
trên đường lúc đi ngang qua bên người Tiêu Duệ, trong mắt mờ hồ phát ra
một chút giận dữ khiến Tiêu Duệ xấu hổ cúi đầu.