Tiếng la khóc không ngừng bên tai, tiếng người ồn ào, Tiêu Duệ thở dài,
đi ra ngoài doanh trướng, lưng áo hơi có chút cứng ngắc, cao giọng hô:
- Các huynh đệ, giết ngựa bổn vương càng khó khăn hơn các ngươi,
nhưng đại quân đã chịu đói mấy ngày, nếu không giết ngựa, chúng ta như
nào có thể tiến quân Liên Vân Bảo?
Tiếng la khóc của đám kỵ binh dần dần bình ổn, phục trên mặt đất yên
lặng không nói. Dưới sự thiếu lương, chỉ có giết ngựa, nhưng … Trơ mắt
nhìn chiến hữu của mình bị giết hại, điều này làm cho bọn họ tiếp nhận như
thế nào?
Cách đó không xa, một con chiến mã bị nhốt dường như cũng cảm giác
bi kịch của sinh mạng, liên tiếp phát ra tiếng rên rĩ thê lương. Một sĩ tốt kỵ
binh rốt cuộc không kìm nổi bi thương thật lớn trong lòng, đứng dậy thất
tha thất thểu chạy về phía chiến mã của mình, tới gần, ôm đầu ngựa, lên
tiếng khóc rống. Mà chiến mã kia cảm động, vó ngựa liên tiếp giẫm đạp,
hốc mắt cũng trào ra một giọt nước mắt đục ngầu.
Tiêu Duệ quay người đi, vô lực khoát tay áo:
- Các huynh đệ, chỉ cần lấy Liên Vân Bảo, chiến mã của người Thổ
Phiên và người Tiểu Bột Luật đều sẽ là chiến lợi phẩm của chúng ta…
Kỳ thật, lời này Tiêu Duệ nói cũng không có lo lắng. Hắn biết, loại tình
cảm sâu đậm giữa kỵ binh và chiến mã, không phải tùy tiện dùng ngựa có
thể trao đổi được. Ở trong lòng kỵ binh, chiến mã chính là chiến hữu và
bằng hữu của hắn…
Nhưng việc quân cơ không thể chậm trễ, quân lệnh như núi!
Tiêu Duệ xoay người lại, sắc mặt lạnh như băng. Hắn quay đầu qua,
nhìn về phía Ca Thư Hàn, thản nhiên nói: