Phủ, nhưng vì cái gì lại muốn mọi người thảo luận Lý Lâm Phủ, rốt cuộc là
dụng ý gì?
Mà Tiêu Duệ vẫn lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, hắn biết điều này không
quan hệ với mình, nếu có thể nói, hắn đã sớm rời đi. Ngọc Chân lặng lẽ đưa
tay, dùng sức nắm lấy tay hắn, lặng yên nói:
- An tâm một chút chớ nóng nảy.
Lý Long Cơ đưa ánh mắt hướng về Lý Mạo:
- Mạo nhi, con thấy Lý Lâm Phủ thế nào?
Lý Mạo ngẩn ra, đứng dậy chậm rãi nói:
- Hồi bẩm phụ hoàng, Lý tướng một lòng vì nước, trung với triều đình,
tự nhiên là trụ cột của triều đình. Nhi thần lúc nào cũng lấy Lý tướng làm
mẫu.
Lý Lâm Phủ là một hậu viện lớn nhất trong hệ cuả Lý Mạo. Lý Mạo có
thể nào không nói thật tốt cho Lý Lâm Phủ, kỳ thật nhưng lời này đều trong
dự liệu của mọi người ở đây. Không ai cảm thấy kỳ quái. Chỉ kỳ quái chính
là, Lý Long Cơ lại bĩu môi:
- Mạo nhi, ngươi lấy Lý Lâm Phủ làm mẫu? Ngươi cũng biết, Lý Lâm
Phủ này là gian thần lộng thần trong lòng người trong thiên hạ, chẳng lẽ
ngươi không sợ làm hỏng danh dự của mình hay sao?
Sắc mặt Lý Mạo đỏ lên, ấp úng nói không ra lời.
Lý Nghi một bên thở dài một tiếng, thầm nghĩ, đã biết mặc dù huynh
trưởng có hùng tâm tráng chí kế thừa ngôi vị hoàng đế, nhưng kỳ thật lại
không có bao nhiêu tài năng, tương lai nếu hắn trở thành hoàng đế, sợ rằng
cơ nghiệp trăm năm của Đại Đường này…