Nhưng đây là lẽ thường, thế sự vô thường, khắp nơi rất nhiều lúc, xảy ra
một số sự tình không hợp với lẽ thường. Hôm nay, quán rượu Mộng Ảo Đại
Đường, không ngờ thật sự có một người nháo sự, còn đùa giỡn một trong số
các cô gái điều rượu: Xuân nhi. Bốn cô gái điều rượu này, Xuân nhi, Lan
nhi, Thu nhi, Cúc nhi, kỳ thật đều là thị nữ bên người Ngọc Chân. Thủa nhỏ
nuôi bên người, tuy rằng đạo bào, nhưng lại không phải nữ đạo sĩ thật sự.
Đây là một người đàn ông dáng người cực kỳ hùng tráng, vả lại mày
rậm mắt to có vài phần hình thái người Hồ. Hắn nương theo cảm giác say,
dùng sức vỗ quầy bar, mua thêm một chén “Mộng Ảo Đại Đường”. Xuân
nhi không chịu bán, hắn liền dùng tay nắm bả vai nhu nhược của Xuân nhi,
hơi dùng lực, không ngờ nắm nứt xương bả vai của Xuân nhi.
Xuân nhi kêu thảm ngã xuống đất, Lan nhi ba người cho tới bây giờ đều
không nghĩ tới, không ngờ sẽ có người công khai nháo sự trong quán rượu
của Ngọc Chân, còn dám ra tay đả thương người. Lan nhi dù sao cũng là
người cùng Ngọc Chân nhiều năm gặp qua quen mặt, thấy cách ăn mặc của
người đàn ông lỗ mãng này bất quá chỉ là một huyện úy, không khỏi lạnh
lùng khiển trách một tiếng:
- Làm càn, ngươi có biết quán rượu này ai mở? Đây là điện hạ Ngọc
Chân mở, ngươi muốn tìm chết! Người tơi, nhanh chóng thông báo điện hạ!
Chờ thời điểm Ngọc Chân dẫn người nổi giận đùng đùng chạy tới quán
rượu, cảm giác say của người đàn ông Hồ đã tỉnh hơn phân nữa. Trước khi
hắn tới quán rượu, vốn đã uống không ít rượu, sau lại cùng mấy quý tộc đến
quán rượu, liên tục uống hai chén “Mộng Ảo Đại Đường”, sức nóng của
rượu dâng lên, cũng có chút chẳng phân biệt được phương hướng, thừa cảm
giác say, mới có một màn này. Cảm giác say vừa đi, hắn biết mình gây đại
họa. Không chỉ nói tiểu quý tộc giống như hắn, cho dù là những đại quý tộc
như thân vương và quan liêu lớn như Lý Lâm Phủ, cũng không thể trêu vào
Ngọc Chân. Nhưng không ngờ chính mình “kiêu ngạo” như thế trong quán