ĐẠI QUỐC TẶC - Trang 1329

- Ngươi tương lai sẽ trở thành Quốc Công, ngươi cứ coi hai chúng ta là

thủ hạ lo việc là được rồi.

Sài Canh Sâm cũng nói:

- Thế Hào, ngươi đừng để ý những chuyện nhỏ này, chúng ta cần phải

bàn bạc gấp để nghĩ ra cách gì thì mới cướp được xưởng in về tay đây.

- Chỉ có chiếm được những sản nghiệp kiếm được nhiều tiền như thế, sau

này ngươi tiếp nhận chức Quốc Công rồi mới có thể an vị được.

- Vội cái gì chứ?

Sài Thế Hào nước da trắng nõn, cặp mắt hẹp dài, giọng nói nhỏ nhẹ, tỏ ra

hơi chút ẻo lả, nhưng nếu ai cho rằng y yếu đuối thì đã nhầm to rồi. Lúc đó
y xua tay cười nói:

- Ông nội ta bây giờ vẫn còn khỏe, hơn nữa sau đó cũng là cha ta thừa kế

tước vị Quốc Công đó.

- Đợi đến phiên ta thượng vị thì cũng là việc hơn mười năm, thậm chí là

mấy chục năm sau kia mà.

- Chúng ta phải sớm có tính toán chứ ạ.

Sài Chi Tế vội vã nói.

Sài Canh Sâm phụ họa:

- Đúng vậy ạ, cứ xem như bá phụ kế thừa chức vị thì cũng không thể

thiếu người ở bên mình trợ giúp chứ ạ.

- Được được được, ý của các ngươi ta hiểu.

Sài Thế Hào nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ: