ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 267

-“Lên!”

-“Lên gì ạ?”

-“Lên tao kiệu…”

-“Thôi…thôi…em béo lắm, mới cả em lớn rồi, ngại lắm…”

-“Mày mà cũng biết ngại hả?”

-“Có chứ!”

Con bé chần chừ mãi, cuối cùng cậu chịu thua, không thèm đôi co, cậu

đưa tay ra, ôm lây chân nó, rồi nhấc bổng lên.

-“Á….á…á….á….á…”

-“Thả diều lên đi!”

Sen giờ đầu óc hỗn loạn hết cả, cậu ra lệnh như thế nào thì biết làm theo

thôi, ngoan ngoãn buông dây dần dần.

-“Nhẹ quá, tao đã cấm mày giảm cân rồi cơ mà?”

-“Em có giảm đâu mà! Tự nó thế mà…”

-“Điêu toa!”

-“Nói thật mà, mấy hôm nay em không ăn được! Ăn không thấy

ngon…”

-“Sao mà không ăn được, cẩn thận con diều kia, mày sắp để nó mắc vào

diều của người ta rồi…”

-“Con diều này nặng quá à…”