ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 311

-“Mày đừng động vào nỗi đau của tao nữa!”

-“Cậu buồn thế? Cậu sao vậy?”

Đôi mắt long lanh của nó làm cậu cuống quá cơ, chuẩn bị bao nhiêu tình

tiết quên sạch, đành phải bịa bừa.

-“Hôm qua tao đi đá bóng, bị ngã vào đống c… bò, gội đầu mãi không

hết mùi nên cạo trọc luôn cho nhanh!”

-“HẢ? Cậu phải xịt nước hoa vào chứ?”

-“Xịt cái gì mà xịt!”

Đại thiếu gia làm bộ khổ sở, Sen đứng ngồi không yên.

-“Giờ cả thế giới chê cười tao, mọi người tẩy chay tao, còn nói tao là kẻ

lập dị…”

Con bé ôm lấy cậu, dỗ dành.

-“Em thương cậu mà, cậu đừng buồn nữa…cũng tại con bò đáng ghét, ị

đâu không ị, lại ị đúng chỗ cậu đá bóng chứ…huhu…”

-“Tao không muốn sống nữa mày ạ, chẳng ai như tao cả, chẳng ai cạo

trọc đầu như tao, chẳng ai xấu xí như tao cả…”

-“Có nhà sư mà…”

-“Nhưng những người không đi tu quanh mình thì chẳng ai như thế, tao

chết đi cho rồi, ở trên đời này đau đớn quá…”

-“Cậu, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa mà.”

-“Mày có ở trong hoàn cảnh của tao đâu mà hiểu được…trời ơi là trời,

đất ơi là đất, sao số tôi lại nhọ thế cơ chứ?”