ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 309

-“Ừ, ăn nhiều vào nhé!”

-“Ơ nhưng em đang ở viện giảm béo, ăn nhiều quá có sao không ạ?”

-“Không sao cả, cứ ăn đi!”

-“Thế con mèo của cậu đã khỏi bệnh chưa, nó có chết nữa không?”

-“Cũng chưa biết thế nào, mà mày bảo ghét nó cơ mà?”

-“Thế cậu quý ai hơn, em hơn hay nó hơn?”

-“Bằng nhau!”

Sen húp canh, xị mặt, đại thiếu gia trêu nó.

-“Mày còn quý con chó hơn cả tao cơ mà? Làm gì mà thái độ thế?”

-“Là em nói trêu cậu thế thôi, còn cậu nói thật! Nên em buồn!”

-“Sao mày biết tao nói thật?”

-“Thế cậu nói đùa hả? Cậu quý em hơn hả?”

-“Không! Bằng nhau!”

Sen thấy, ấm ức thật đấy, rõ là con mèo bé tý, thế mà địa vị lại bằng nó,

bực quá!

-“Mày ghen hả?”

-“VÂNG !”

Đại thiếu gia cười, véo má nó một cái, giờ mới nhớ, cậu hay ở đây với

nó lắm nhé, cậu dạo này chẳng thể thao gì cả, chắc cũng chẳng đi học thêm
nữa, tự dưng lại cảm động.