ĐẲNG CẤP QUÝ CÔ - Trang 638

Một tấm khác, Thang Tuấn đang thổi nến sinh nhật, cô đứng bên cạnh

tươi tắn. Sở Sở tức giận xé vụn, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Hết tấm này đến tấm khác, đều bị xé vụn. Sàn nhà phủ đầy những mảnh

giấy ảnh.

Đống hỗn độn trên sàn nhà như chưa làm Sở Sở hả giận. Cô vung tất cả

những tấm ảnh đã xé nát lên, muốn quăng hết toàn bộ ký ức. Nằm trên mặt
đất, những mảnh vụn tung bay như hoa tuyết.

Không còn kìm nén được nội tâm khốn khổ, cô òa khóc thất thanh, vô

lực gượng dậy, lê bước đến đầu giường, cầm lấy lọ thuốc ngủ. Sở Sở bi
thương dốc thuốc ra, cắn răng nghẹn ngào: “Tôi sẽ không để các người vừa
lòng, tuyệt đối không!”

Đổng sự Tăng phấn chấn trở về, quản gia vội chạy ra đón, cởi áo khoác

cho ông, “Lão gia vất vả rồi, có cần tôi pha cho ngài cốc trà nóng không?”

Đổng sự Tăng cười: “Không cần, tiểu thư đâu? Ngủ rồi à?”

Quản gia lo lắng: “Tâm trạng tiểu thư không tốt, tối nay tự giam mình

trong phòng, gọi thế nào cũng không chịu ra, bữa tối cũng chưa ăn.”

“Vậy sao? Để tôi xem sao.” Đổng sự Tăng chau mày, bước về phòng Sở

Sở.

Ông khẽ gõ cửa, không có tiếng đáp, đành phải tự mở cửa vậy: “Sở Sở,

đừng bỏ bữa, không tốt cho sức khỏe.”

Nhưng ngay lập tức, cảnh tượng trước mặt làm ông kinh hoàng.

Sở Sở nằm trên giường, vụn giấy ảnh bay lung tung khắp sàn. Cảm thấy

không ổn, Đổng sự Tăng lại gần con gái, lọ thuốc ngủ trống không rơi cạnh.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.