ĐẾ QUỐC MỸ NỮ - Trang 443

Nhưng nàng bây giờ không nghĩ nhiều, bởi vì nàng còn có chuyện trọngyếu
hơn phải làm, giờ phút này nàng đang lục tung phòng nghỉ bên cạnhphòng
họp đa công năng, một bên cau mày thì thầm nói:

- Trương Dương chết tiệt, núp ở chỗ nào, lăn ra đây cho ta, lần này ta bị
ngươi hại thảm .

Nàng tìm trong chốc lát tìm không thấy người, rất nhanh ý thức được gia
súc kia nhất định là về khách sạn Thanh Viễn.

- Tiểu tử thối, đem trọng trách đổ trên người tỉ xong đã nghĩ chạy, không có
cửa đâu.

Nàng lấy điện thoại cầm tay ra, tay đặt ở trên màn hình, lại chần chờ một
chút, di động ném về trong bao, cúi đầu lẩm bẩm,

- Được , lão nương tự mình đến khách sạn tìm ngươi.

Mới vừa định đi ra cửa phòng nghỉ, di động trong bao vang lên, mộttiếng
chuông xa lạ mà lại quen thuộc làm cho cước bộ của nàng đã gần rakhỏi
cửa thoáng hoãn một chút. Nàng nhìn nhìn bốn phía, lại lặng lẽ đitrở lại,
đóng cửa phòng, lúc này mới thật cẩn thận lấy điện thoại diđộng ra, tiếp
nhận điện thoại, sau đó lộ ra một vẻ tươi cười nghịch ngợm bình thường
tuyệt đối khó có thể nhìn thấy.

- Ba, không phải nói với ba rồi sao, ở trường học không được điện thoại
lung tung,vạn nhất để cho người khác biết, con gái của ba liền thảm .

Điện thoại đầu kia, một người nam tử trung niên liên tiếp khụ khụ vài cái:

- Khụ. . . Khụ. . . Nói cái gì, làm cha còn không được gọi điện thoại cho
con gái của mình à? Đây là cái quy định gì, còn nữa, nếu không phải
Lýthúc thúc của con gọi điện thoại cho ta, ta còn không biết con bị ngườita
bắt cóc , nhanh lên nói xem, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, cáitên Vương