nhìn hồ nước lẳng lặng, thời tiết đầu đông ở đây lạnh như băng, một mùi
thơm ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa.
Chân Dương Tĩnh cũng rất dài, bởi vì do đi bốt cao, cô cũng không có xỏ
tất chân, ghế đá cũng không cao, chonên cô vừa ngồi xuống, váy tự nhiên
cuộn về phía mông, hai cái đùi trắng như tuyết lập tức đập vào mắt Trương
Dương, thấy viền quần nhỏ lấp ló,nhìn thật chói mắt mê người.
Nhưng cô hình như cũng không có cảm giác thấy vấn đề gì, nhìn bờ hồ bên
kia tối đen như mực, khẽ nói:
- Dương Phi như vậy, là bởi vì Dương gia nợ cô ấy.
Trương Dương nghe xong có chút không rõ:
- Chẳng lẽ cô Dương Phi với chị không phải chị em ruột sao?
- Cũng không phải! Cô ấy là em ruột của chị.
Dương Tĩnh nhặt lên một hòn đá nhỏ dưới đất, ném ra xa, nhảy mấy cái
trên mặt nước, điều này làm cho Trương Dương ngứa ngáy, nhưng nghĩ đến
chínhmình làm như thế này sẽ bị hệ thống trừ điểm, liền ngoan ngoãn
buông tay xuống dưới.
- Em có biết, bố của chị là nhân viên công chức, theo luật không thể sinh
đứa con thứ hai.
Dương Tĩnh có chút tiểu đắc ý nhìn kiệt tác của bản thân, mấy cái gợn
nước phía trước.
- Vậy à!
Trương Dương nghĩ, cô không nói, bản thân còn giống như không chú ý tới
điểm ấy: