ĐÊM ĐẪM MÁU - Trang 62

“Hắn sẽ không ở trên thế giới này lâu đâu,” Simon bảo cô. “Ta

giữ hắn sống là bởi vì hắn là một món quà cho Meghann.”

Gabrielle bĩu môi khi hắn đề cập nhân tình của mình và tháo

một cái móc khóa phía sau váy, khỏa thân đứng trước chủ nhân

của ả. “Tôi yêu ngài đã hàng trăm năm trước khi con khốn đó

được sinh ra. Cô ta khinh miệt ngài, và hợp sức với những kẻ

thù của ngài. Tại sao không chọn một người tình sẽ trao ngài

mọi thứ ngài muốn chứ?”

Màn giết chóc kia đã kích động cô ta, Simon nghĩ, quan sát

núm vú săn cứng và hơi thở nặng nhọc. Hắn cũng bị kích động

vì thế hắn bế cô ta lên và chiếm cô ta trên bức tường bê tông của

tầng hầm.

“Tôi vui mừng khi thấy Meghann không còn nắm giữ trái

tim ngài nữa,” Gabrielle nói và mỉm cười sau đó.

Simon cười lớn và ném cho ả ma cà rồng cái váy của ả.

“Chuyện cô ấy có hay không nắm giữ trái tim ta chẳng liên quan

gì đến cô.” Hắn cười lớn hơn trước những giọt lệ trong đôi mắt

xanh lam của Gabrielle. “Cô không thể ngu ngốc đến mức nghĩ

rằng việc giao hợp nhanh chóng, trần tục đó có ý nghĩa gì đó

đấy chứ?”

“Meghann có thứ gì mà tôi không có?” Gabrielle giận dữ hỏi.

Đáp lại, Simon túm mái tóc dài, vàng óng ánh và đẩy cô ta vào

nhà ngục của Jimmy Delacroix.

“Không được nói với ta bằng giọng điệu đó.”
“Tôi xin lỗi!” Gabrielle thét lên. “Làm ơn, thưa chủ nhân!”
Hắn đột ngột thả cô ta ra. “Ta tha thứ cho cô – đó chỉ là do

ghen tuông. Cô có mất trí không khi nghĩ ta thậm chí cân nhắc

tới việc biến một con điếm bẩm sinh thành nhân tình của ta?

Tất cả những gì cô chào mời ta chỉ là xác thịt đã bị sử dụng

nhưng ta có thể mua nó từ những con điếm không hiểm độc

bằng cô.”

Gabrielle mím đôi môi đỏ mọng nhung không dám chỉ trích

hắn. “Tôi xin ngài thứ lỗi, thưa chủ nhân.”

“Trả tiền phạt và cô sẽ được tha thứ,” Simon nói và cắm răng

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.