ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 37

- Cô Tô, chân cô thế nào?

Lâm Thanh Duy cười như em bé nhìn Tô Căng Bắc. Nhưng cô chỉ

mỉm cười với anh rồi đưa mắt nhìn người đang đứng ở cửa phòng bệnh:

- Bác sĩ Chu, bác sĩ Chu?

Chu Thời Uẩn ở cửa cuối cùng cũng đi vào, anh đứng trước giường

bệnh của cô, đôi mắt phía trên khẩu trang bình tĩnh mà lãnh đạm:

- Sao?

Tô Căng Bắc không trả lời anh, bỗng dưng hỏi:

- Bác sĩ Chu, có phải lúc anh làm việc đều đeo khẩu trang không?

Chu Thời Uẩn còn chưa trả lời thì Lâm Thanh Duy bên cạnh nhiệt tình

nói:

- Sư huynh của tôi có chút bệnh sạch sẽ.

Tô Căng Bắc kinh ngạc:

- Làm bác sĩ mà có bệnh sạch sẽ, vậy lúc phẫu thuật thì sao?

- Đều đeo găng tay mà. Có điều sư huynh này – Lâm Thanh Duy chợt

quay đầu nhìn Chu Thời Uẩn – bình thường đâu phải lúc nào anh cũng đeo
khẩu trang? Dạo này sao thế?

Tô Căng Bắc chống cằm, chậm rãi nói:

- Phải đó, lúc đến phòng bệnh của tôi đều đeo khẩu trang.

Chu Thời Uẩn hơi ngừng lại, dưới ánh mắt khó hiểu của hai người nhẹ

nhàng giải thích: