DEXTER VÀ GIẤC MƠ HẮC ÁM - Trang 302

“Dexter,” Debbie nói. “Em là em gái anh. Anh không muốn làm thế

này với em. Bố sẽ nói sao?” Điều đó thật đau đớn, tôi sẽ thừa nhận nó,
nhưng... “Bỏ con dao xuống, Dexter.”

Một âm thanh nữa vang lên sau lưng tôi, một tiếng òng ọc nhỏ. Con

dao trong tay tôi vung lên.

“Dexter, cẩn thận!” Deborah kêu lên và tôi quay lại.

Thám tử LaGuerta đang quỳ trên một đầu gối, thở hổn hển, cố gắng

giữ khẩu súng đột nhiên trở nên thật nặng nề của cô ta lên. Nòng súng
hướng lên, từ từ, thật chậm - chĩa vào bàn chân tôi, đầu gối tôi...

Nhưng liệu có quan trọng không? Bởi vì chuyện này sắp xảy ra, bất

chấp tất cả và cho dù tôi có thể thấy ngón tay LaGuerta siết lại trên cò, con
dao trong tay tôi thậm chí còn không chậm lại.

“Cô ta sắp bắn anh, Dex!” Deb gọi, lúc này nghe có vẻ thật hốt

hoảng. Khẩu súng đang chĩa vào rốn tôi, khuôn mặt LaGuerta đang méo mó
lại trong một cái nhăn mặt của sự tập trung và nỗ lực tột độ, đúng là cô ta
sắp bắn tôi. Tôi hơi quay người về phía LaGuerta nhưng con dao của tôi
vẫn tiếp tục trên đường lao xuống...

“Dexter!” Mẹ/Deborah trên bàn kêu lên, nhưng Người lữ hành Tối

Tăm còn lên tiếng gọi lớn hơn và bước tới, chộp lấy bàn tay tôi để hướng
con dao xuống...

“Dex...!”

Con là một đứa bé ngoan, Dex,” Harry thì thầm từ sau bằng giọng

nói nhẹ nhàng hơi khàn đầy ma quái của ông, vừa đủ để nhích con dao lên
trên một chút.

“Con không đừng được,” tôi thì thầm đáp lại, dồn sức xuống lưỡi dao

đang run rẩy.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.