DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 13

hơn

mũi

chó

!

Tuy

An

Nhiên

không

ghét

nấu

ăn

,

cậu

cũng

thích

việc

người

khác

vui

vẻ

ăn

món

ăn

cậu

làm

,

nhưng

chẳng

mấy

khi

được

lười

biếng

một

ngày

,

ra

ngoài

ăn

cũng

tốt

.

Tính

cách

An

Nhiên

vốn

dễ

hài

lòng

với

những

điều

nhỏ

nhặt

,

cậu

lập

tức

quên

đi

cảm

giác

chán

nản

gặp

chuyện

xui

xẻo

ngày

hôm

nay

.

Hiếm

khi

ba

người

ra

ngoài

ăn

cùng

nhau

,

nhưng

điều

này

khiến

Diệu

Diệu

cùng

bất

mãn

.

thời

gian

đi

học

của

chàng

sinh

viên

Lâm

Tuấn

không

cố

định

,

Lâm

Phong

cũng

tuyên

bố

đã

tìm

được

việc

làm

,

nên

nhiều

lúc

cả

ba

người

đều

không

nhà

.

Diệu

Diệu

đã

quen

với

việc

người

nhà

chơi

cùng

,

chỉ

cần

cả

ba

người

cùng

đi

vắng

,

Diệu

Diệu

sẽ

làm

ồn

suốt

cả

ngày

.

May

thay

Lưu

Thiên

Hoa

sống

dưới

lầu

thường

xuyên

đi

vắng

,

nếu

không

,

người

quen

cũng

không

chịu

nổi

tiếng

khóc

của

nhóc

này

.

Trước

tiếng

kêu

đầy

trách

móc

của

Diệu

Diệu

,

An

Nhiên

ôm

cảm

giác

tội

lỗi

nhanh

chóng

trốn

chạy

,

không

hề

phát

hiện

ra

lúc

ba

người

đóng

cửa

rời

đi

,

ánh

mắt

sắc

lẹm

của

Lâm

Phong

liếc

nhanh

về

phía

góc

tối

bên

cạnh

đó

.

Đến

khi

ba

người

đã

đi

xa

,

Trần

Thanh

mới

bước

ra

khỏi

chỗ

ẩn

nấp

,

vẫn

chưa

hoàn

hồn

.

chứng

kiến

An

Nhiên

cứu

Vĩnh

Vinh

,

lại

thấy

đạo

diễn

hoảng

sợ

bỏ

chạy

sau

khi

nghe

câu

nói

của

chàng

thanh

niên

,

Trần

Thanh

liền

nảy

ra

ý

định

tiếp

tục

theo

dõi

để

tìm

hiểu

thêm

.

Dựa

vào

trực

giác

sắc

bén

của

một

người

phóng

viên

,

Trần

Thanh

dự

cảm

rằng

nếu

tiếp

tục

điều

tra

,

chắc

chắn

sẽ

khui

ra

được

nhiều

chuyện