DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 12

Lâm

Phong

mái

tóc

của

em

trai

,

nói

:

“Bộ

dạng

này

của

em

sẽ

dọa

An

Nhiên

đấy

.

Em

yên

tâm

,

chắc

cậu

ấy

chỉ

mấy

vết

xước

nhỏ

,

không

giống

bị

ai

đó

bắt

nạt

,

lát

nữa

hỏi

thăm

cậu

ấy

xem

!

Một

lúc

sau

,

An

Nhiên

bước

ra

khỏi

phòng

,

trên

người

vẫn

còn

đọng

lại

mùi

xông

.

“An

Nhiên

,

tay

cậu

đang

bị

thương

,

hôm

nay

không

được

động

vào

nước

,

chúng

ta

ra

ngoài

ăn

đi

!

Lâm

Phong

đang

ngồi

trên

ghế

pha

xem

Lâm

Tuấn

chơi

điện

tử

,

thấy

An

Nhiên

bước

vào

bếp

liền

cất

lời

.

An

Nhiên

gật

đầu

trong

thức

,

rồi

lập

tức

tỉnh

táo

trở

lại

,

nói

:

“Anh

Phong

,

sao

anh

biết

tôi

bị

thương

?

Tuy

An

Nhiên

không

cố

ý

che

đi

,

nhưng

vết

xước

lòng

bàn

tay

không

dễ

nhìn

thấy

,

ban

nãy

nói

chuyện

với

Lâm

Phong

mấy

câu

,

anh

ta

thể

phát

hiện

ra

tay

cậu

bị

thương

sao

?

Thế

thì

lợi

hại

quá

!

Hơn

nữa

,

lúc

nói

chuyện

với

Lâm

Phong

,

An

Nhiên

cũng

không

thấy

đối

phương

nhìn

vào

vết

thương

của

mình

.

Lâm

Phong

nói

với

giọng

như

thể

chuyện

đương

nhiên

:

“Tôi

ngửi

thấy

mùi

máu

trên

người

cậu

,

hơn

nữa

,

động

tác

tay

phải

của

cậu

vẻ

hơi

chậm

.

An

Nhiên

nghe

vậy

liền

ngẩn

người

.

Vết

thương

đã

khô

lại

rồi

,

máu

cũng

đã

lau

đi

rồi

,

kể

cả

đưa

lại

gần

mũi

cũng

không

ngửi

thấy

mùi

cả

.

Thậm

chí

quần

áo

trên

người

cậu

còn

lưu

mùi

khói

sau

khi

đốt

thơm

trắng

.

Nếu

không

phải

nể

sợ

sức

mạnh

của

Lâm

Phong

,

An

Nhiên

thực

sự

muốn

khen

ngợi

một

câu

:

“Anh

Phong

,

mũi

anh

còn

thính