DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 146

“Ăn

đi

!

Anh

cũng

đói

rồi

.

Không

ngờ

kỹ

thuật

nấu

nướng

của

Bạch

Hoa

không

tệ

,

Lâm

Phong

hâm

nóng

đồ

ăn

một

lúc

lập

tức

ngửi

thấy

mùi

thơm

phức

.

Nhìn

món

bít

tết

hình

trái

tim

trước

mặt

,

Lâm

Tuấn

đột

nhiên

cảm

thấy

nếu

cứ

thế

ăn

sẽ

rất

tội

lỗi

.

Đây

ràng

món

ăn

Bạch

đại

mỹ

nhân

nhà

người

ta

đã

tốn

công

sức

nấu

cho

anh

hai

,

mình

ăn

được

không

?

Thấy

Lâm

Tuấn

đã

cầm

nĩa

lên

chọc

chọc

vào

miếng

bít

tết

nhưng

chưa

ăn

ngay

,

còn

lén

lút

nhìn

mình

,

không

biết

đang

nghĩ

.

Lâm

Phong

vốn

đang

không

vui

,

thấy

vậy

liền

nhíu

mày

hỏi

:

“Thái

độ

của

em

vậy

?

Định

đùa

vói

anh

sao

?

Lâm

Tuấn

vội

lắc

đầu

:

“Không

!

Đương

nhiên

không

phải

vậy

!

Rủa

thầm

trong

bụng

:

anh

thực

sự

một

trò

đùa

,

ai

dám

cười

chứ

?

“Vậy

sao

không

ăn

đi

?

“Em

ăn

,

em

ăn

!

Lâm

Tuấn

đành

ăn

chỗ

bít

tết

với

một

tâm

trạng

phức

tạp

.

Tuy

mùi

vị

rất

ngon

,

nhưng

Lâm

Tuấn

chỉ

cảm

thấy

như

đang

ăn

sáp

vậy

.

Không

khí

chút

ngượng

ngùng

,

Lâm

Tuấn

liền

kiếm

chuyện

nói

:

“Đúng

rồi

.

Lúc

ngủ

trưa

em

nghe

thấy

tiếng

ồn

ào

chỗ

quản

tầng

dưới

,

hình

như

còn

người

náo

loạn

đó

không

biết

đang

cãi

cọ

chuyện

Lúc

đó

mệt

quá

,

em

không

để

ý

lắm

,

đã

xảy

ra

chuyện

sao

?

“Công

viên

xảy

ra

tai

nạn

,

một

đứa

bị

thanh

sắt

trên

khung

xích

đu

rơi

xuống

xuyên

qua

đầu

,

chết

tại

chỗ

.