DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 147

“Trời

đất

!

Đáng

sợ

quá

!

Lâm

Tuấn

vừa

ăn

một

ít

spaghetti

nước

sốt

thịt

,

nhìn

chỗ

nước

sốt

chua

trước

mặt

,

bất

giác

liên

tưởng

đến

cái

chết

của

đứa

,

cảm

giác

thật

sự

buồn

nôn

.

“Tuy

đứa

đó

lòi

cả

não

ra

ngoài

,

vừa

nhìn

đã

biết

không

thể

cứu

sống

,

nhưng

Bạch

Hoa

vẫn

kiểm

tra

mạch

của

nạn

nhân

,

xác

nhận

Lâm

Tuấn

lập

tức

cắt

ngang

lời

của

Lâm

Phong

,

nói

:

“Khoan

đã

!

Anh

nói

Bạch

Hoa

chạm

vào

thi

thể

,

sau

đó

lên

nhà

chúng

ta

nấu

ăn

sao

?

Món

spaghetti

nước

sốt

thịt

đặc

biệt

đẫm

máu

này

tác

phẩm

của

anh

ta

Anh

ta

thể

ăn

được

ư

!?

“Không

biết

.

Câu

trả

lời

quen

thuộc

lại

cất

lên

,

Lâm

Tuấn

cảm

thấy

câu

anh

hai

mình

nói

nhiều

nhất

ngày

hôm

nay

chính

hai

từ

này

.

“Sao

anh

lại

không

biết

?

Lâm

Tuấn

hơi

mất

bình

tĩnh

.

“Thực

sự

không

biết

,

vừa

nấu

xong

anh

ta

liền

nhận

được

điện

thoại

từ

Trần

Thanh

,

còn

chưa

kịp

ăn

.

Lâm

Tuấn

nhìn

món

spaghetti

đặc

biệt

nhiều

sốt

chua

,

hoàn

toàn

không

muốn

ăn

nữa

,

làm

sao

đây

?

An

Nhiên

vốn

tưởng

rằng

một

nơi

thường

xuyên

người

chết

như

bệnh

viện

chắc

chắn

sẽ

nhìn

thấy

nhiều

hồn

ma

lượn

lờ

qua

lại

.

Cậu

đã

chuẩn

bị

sẵn

tâm

sẽ

bị

làm

phiền

cả

đêm

,

nhưng

không

biết

phải

do

khổ

tận

cam

lai

hay

không

,

sau

những

ngày

gần

đây

gặp

nhiều

xui

xẻo

,

cuối

cùng

An

Nhiên

cũng

may

mắn

một

đêm

yên

bình

trong

bệnh

viện

,

không

xảy

ra

chuyện

lạ

thường

.

Ngày

hôm

sau

,

An

Nhiên

tỉnh

dậy

với

tinh

thần

sảng

khoái

,

sau