“Nếu đổi lại là ta, ai dám đội cho ta ba cái nón xanh, ta sẽ cắt tiểu jj của
hắn, đánh cho hắn sinh hoạt không thể tự lo, sau đó ném hắn cho chó ăn!”
Nói tới đây, Tống Mặc nhe hàm răng trắng bóc ra, nửa uy hiếp nói với
Nelson: “Cho nên, tốt nhất ngươi đừng có chủ ý không tốt gì với các cô
nương trẻ tuổi trong lãnh địa của ta, phụ nữ trung niên cũng không thể! Phụ
nữ lão niên càng không được! Nếu không, ta sẽ cho ngươi được mở mang
nhãn giới, thái giám, là làm sao luyện thành. Ngươi, hiểu chưa?”
Nelson bị dọa tái mặt, không thể khống chế bày ra tư thế bảo vệ đối với
bộ vị mấu chốt nằm dưới eo, trên đùi nào đó.
Tống Mặc cười híp mắt vỗ lưng hắn, vỗ đến toàn thân mất đi mấy lạng
thịt, cuối cùng khiến công tước đại nhân kiên tin yếu ớt tái trắng mới là quý
tộc xém chút ngã dập mặt.
“Không biết quản gia của ta có thông báo cho các hạ chưa, Grilan bảo
vệ ngài không phải bảo vệ miễn phí. Từ phí bảo vệ này, chắc từng nghe qua
chứ?”
“Quý tộc chân chính sẽ không cầu hồi báo với người rất cần giúp đỡ!”
“Có loại người cao thượng này sao?” Tống Mặc ngoáy lỗ tai, “Ngươi có
thể giới thiệu cho ta không?”
“…”
“Tốt lắm, xem ra chúng ta đã đạt được nhận thức chung rồi.”
Đạt được nhận thức chung? Lúc nào?
“Nhìn đồ ngươi mặc, chắc không thiếu tiền, mỗi tháng một trăm đồng
kim tệ chắc là có thể lấy ra đúng không?”
“…”