quanh đống lửa hô lê ca hát… trước mặt y là Gerrees sao? Không phải là ai
khác giả dạng chứ?
“Thu lại suy nghĩ lung tung trong đầu ngươi, nếu không, sau khi khế
ước kết thúc, ta lập tức giết ngươi.”
Nghe câu nói này xong, Tống Mặc lập tức thở phào, trước mặt là
Gerrees, trăm phần trăm!
Đợi đã! Người khác nói muốn giết y, y lại thở phào sao?
Mọe! Lẽ nào bản chất của y lại là một M ẩn giấu rất sâu?!
Nhìn Tống Mặc ôm đầu như muốn đụng tường, Gerrees sờ miệng mình,
máu của nhân loại này tựa hồ có hơi kỳ lạ. Chắc chắn không phải là vì cấm
chú của ma tộc, cũng không phải vì khế ước cùng tinh linh, vậy vì cái gì?
Có lẽ, hắn nên xác định một chút…
Gerrees quay đầu lại, nhìn Tống Mặc, Tống Mặc bị đôi mắt màu xanh
lục đó nhìn mà sống lưng lạnh toát, nhịn không được lùi về một bước, cảnh
giác nhìn Gerrees, tay thì đã đặt lên khẩu súng ở eo.
Một làn gió đen bỗng nổi lên, Rhys xuất hiện sau lưng Tống Mặc, ôm y
vào lòng. Người ngu ngốc nhất, cũng có thể nghe ra được sát khí và tức
giận trong giọng nói của hắn.
“Tinh linh, ta từng cảnh cáo ngươi rồi.”
Mắt Tống Mặc bị tay Rhys che mất, y không nhìn thấy chuyện gì xảy
ra, chỉ có thể cảm giác được gió mạnh nổi lên và cánh tay Rhys ôm chặt.
Đợi khi tất cả hồi phục bình ổn, Rhys buông tay, Tống Mặc phát hiện,
mình đã trở về trong phòng, Gerrees, không thấy bóng dáng.