“Cởi quần miễn bàn.”
“… Ngươi thật sự là Gerrees?”
“Hàng giả bao đổi.”
“Tinh linh sẽ không nói lời thô tục như thế!”
“Đối với ngươi là ngoại lệ.”
Được rồi. Tống Mặc hít sâu một hơi, y không kiến thức thấp như tinh
linh cằm hỉnh lên trời này.
“Vậy ta nói đó nha?”
“Nói đi.”
“Yêu cầu của ta chính là, đổi yêu cầu này thành một trăm yêu cầu!”
“…”
“Này! Là ngươi bảo ta nói! Làm gì lấy kiếm chọc ta?!” Tống Mặc vừa
né kiếm của Gerrees, vừa kêu: “Đùa thôi mà, không cần phải vậy đi? Ta trả
đòn đó, thật sự trả đòn đó!”
Tống Mặc chạy trước, Gerrees đuổi theo sau, Gerrees ở sau đã thu kiếm
lại, đổi thành trường cung, gác tên lên cung, liên tiếp bắn vào Tống Mặc,
Tống Mặc thỉnh thoảng giơ súng phản kích, khoảng cách của hai người
không tới hai trăm mét, kỳ quái là, Gerrees lại không bắn trúng mục tiêu
lần nào.
Tống Mặc chạy tới đầu đầy mồ hôi, bước chân dẫm lên tuyết cái cạn cái
sâu, mấy lần xém chút ngã nhào. Sao không ai cho y biết, tính tình tinh linh
còn nóng nảy hơn cả người lùn. Không nghĩ tới, y và Gerrees một chạy một
đuổi, rơi vào mắt người khác sẽ là cảnh tượng gì.