DỊ THẾ ĐẠI LÃNH CHỦ - Trang 606

Nghĩ lại, thôi bỏ đi. Cho dù hiện tại mình có thể lấy chút ích lợi từ tay

hắn, đợi khi hắn tỉnh táo lại, khả năng lật lọng hoặc xù nợ cao tới tám mươi
phần trăm. Một khi chọc giận cái tên bụng thì bự, mà lòng dạ cực nhỏ này,
chỉ sợ y sẽ không có quả ngon mà ăn.

Nhưng như vậy, thì thật sự là nghẹn tức mà…

Có lẽ, có thể nhân cơ hội nhéo một cái cho hả giận? Tát một cái thì

Tống Mặc không dám, vạn nhất tát con rồng này tỉnh lại luôn thì sao? Nhéo
một cái thôi vậy, chắc không có vấn đề gì.

Nghiệm chứng đạt được từ người Rhys, chứng minh những phi nhân

loại này không phải da dày thịt thô bình thường, chỉ nhéo một cái, chắc một
chút dấu tích gây án cũng không lưu lại.

Nhưng tay Tống Mặc vừa mới đưa ra được một nửa, đã bị nắm lấy cổ

tay.

Tống Mặc bị dọa nhảy dựng, tim bắt đầu đánh trống, chắc không phải,

con rồng bụng bự này căn bản không có say chứ?

“Bệ hạ?”

Tống Mặc thăm dò kêu một tiếng, Hắc Viêm không trả lời, nhưng lại

theo tính phản xạ nhìn về phía y, đôi mắt vàng, vẫn mê mang, không có tiêu
cự. Tống Mặc xác định, tên này tuyệt đối đã say, bắt lấy cổ tay y chỉ là
phản ứng bản năng.

Như vậy xem ra, tuy con rồng bụng bự này không có năng lực tư duy

nữa, nhưng năng lực phòng ngự thì vẫn cường hãn. May mà vừa rồi y
không có làm chuyện gì quá mức, may mắn thiệt…

Tống Mặc muốn thử rút tay về, nhưng cánh tay kia như gọng kiềm,

không chút dấu hiệu sẽ thả lỏng.