“Có thể nói cả chuyện cho ta không?” Rhys thẳng người dậy, kéo Tống
Mặc lên, tự ngồi vào ghế, sau đó ôm Tống Mặc vào lòng, hôn má Tống
Mặc, “Có lẽ, ta có thể giúp đỡ.”
“… Được rồi.”
Tống Mặc không cho rằng mình bệnh nặng cần chạy chữa khắp nơi,
nhưng y quả thật cần tìm người nói chuyện.
Nghe Tống Mặc nói xong, Rhys cười, “Nếu chỉ là vậy, vấn đề không
khó giải quyết, mấu chốt là phải xem dũng khí của ngươi thế nào.”
“Dũng khí?”
“Đúng.” Rhys cúi đầu, cọ cọ trán Tống Mặc, “Dũng khí đối lập với tất
cả những người tự xưng là phe chính nghĩa.”
“Ngươi chắc không phải muốn ta phát động chiến tranh xâm lược chứ?”
Tuy rằng y đã vạch một chuỗi kế hoạch âm mưu tạo phản dành riêng cho
Nelson, nhưng cũng cần thời gian.
“Không, sao ta lại bảo ngươi làm chuyện nguy hiểm như thế.” Rhys ôm
Tống Mặc, chậm rãi nói: “Ta nói là ma tộc, muốn không?”
“Ma tộc?”
“Đúng, ma tộc.” Rhys cầm tay phải Tống Mặc lên, vuốt qua chiếc nhẫn
trên ngón út của y, đôi mắt màu biển xanh lóe qua tia sáng khó giải thích,
nhanh tới mức Tống Mặc không kịp nắm bắt.
Tống Mặc hoài nghi nhìn Rhys: “Ngươi sẽ không lôi một đống xương
cốt ra cho ta nữa chứ?”
“Đương nhiên không.” Rhys siết chặt vòng tay ôm eo Tống Mặc, “Chỉ
cần cung ứng ăn ở, tiền công tùy ý, muốn không?”