Sáng sớm Tử Thần cung đưa thánh chỉ tới, nói đêm nay nàng phải
xuất hiện ở Quỳnh Lâm yến. Nàng chỉ cảm thấy buồn cười, hắn biết rõ
trước mặt mọi người nàng sẽ giả ngu, cần gì phải gọi nàng đến?
Nàng càng ngày càng không hiểu được suy nghĩ của Nghiêm Tuyển.
“Nương nương, người đừng nháo nữa, đến muộn yến tiệc thì đầu của
nô tỳ sẽ không giữ được mất”. Tĩnh Nhi cầm trang sức đến, Lạc Quỳnh
Anh lại cố tránh đi.
“Ta không muốn đi”. Nàng nhắm mắt giả vờ ngủ, không nhìn mặt của
Tĩnh nhi.
“Nương nương, nếu người không đi thì Diêu Chiêu nghi sẽ rất hả hê”.
Cung tỳ Lộ nhi lên tiếng.
Nghe Lộ Nhi nói dạo này trong cung Diêu Kỳ rất kiêu căng ngạo mạn,
Lạc Quỳnh Anh giật giật khóe mắt, hỏi ngây thơ: “Tại sao ta không đi thì
Diêu tỷ tỷ lại hả hê”.
Tĩnh nhi còn chưa lên tiếng thì Lộ nhi mới vào Ngọc Ninh cung vài
ngày, hừ một tiếng: “Nương nương lại không biết rồi, Diêu chiêu nghỉ ỷ
vào mình được lòng Hoàng thượng mấy ngày gần đây, ăn mặc như Nhất
phẩm Quý phi, nghi thức đi đứng trong cung còn lớn hơn cả Hoàng hậu, rõ
ràng là lòng dạ Tư Mã Chiêu [1]”.
[1] Lòng dạ Tư Mã Chiêu: Thời tam quốc, Ngụy đế Tào Mậu nhìn
thấy đại tướng quân Tư mã Chiêu nắm hết quyền bính, làm việc hống hách
bá đạo thì nhịn không được. Một hôm, ông ta cho triệu tập Vương Kinh và
ba vị đại thần khác vào trong cung, rất tức giận, nói:
- “Dã tâm của Tư mã Chiêu ngay cả người qua đường cũng biết, ta
không thể ngồi đợi nó đến giết ta. Hôm nay, ta và các ngươi đi thảo phạt
hắn”.