ĐIỂM KHỞI ĐẦU HẠNH PHÚC (NGOẠI TRUYỆN TÌNH YÊU ĐAU DẠ DÀY) - Trang 121

Tiêu Phàm: Một quyết định hiển nhiên.

51:. Cậu có hài lòng với tình trạng hiện nay không?

Vệ Đằng (đỏ mặt): Rất tôt. Dù sao anh ấy hiếm khi làm đau tôi, cũng

rất dịu dàng nữa.

Tiêu Phàm (mỉm cười): Hài lòng. Nếu cậu ấy có thể chủ động thêm

chút nữa thì càng tuyệt.

52. Lần đầu tiên gần gũi là ở đâu?

Vệ Đằng: Ở phòng anh ấy, tại căn hộ ngoại ô phía tây.

Tiêu Phàm: Hôm đó là sinh nhật tôi, có người tự chạy đến tận cửa.

53. Cảm giác lúc ấy thế nào?

Vệ Đằng: Rất... sợ, lại có chút mong chờ, căng thẳng.

Tiêu Phàm: Lúc ôm cậu ây có cảm giác rất tuyệt.

54. Bộ dạng của đối phương lúc đó trông như nào?

Vệ Đằng: Không nhìn rõ, có điều, rất điên cuồng...

Tiêu Phàm: Khờ khạo, tay chân vụng về, rất đáng yêu.

55. Sáng hôm sau tỉnh dậy, câu đầu tiên của cậu là?

Vệ Đằng: Lúc đó tôi quá căng thẳng, nói rất nhiều nhưng giờ không

nhớ gì nữa, có điều anh ấy đã nói một câu...

Vệ Đằng: Anh ấy bảo, hãy quên đi.

Má Điệp: Ôi Vệ Đằng đáng thương của tôi...