ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 1882

Hạ Tử Du căn bản không cho Robert có cơ hội tiếp tục nói đến chuyện

này, cô cười xoay người đi, "À, Robert, em lên xem Ngôn ngôn dậy chưa,
anh chờ em một chút."

Đột nhiên Robert đưa tay tóm lấy tay Hạ Tử Du, ngón tay siết chặt,

khàn giọng hỏi, "Tử Du, em ổn chứ?"

Hạ Tử Du xoay người lại, mở miệng nhẹ giọng nói, "Anh nhìn em đi,

tâm tình em vậy dĩ nhiên là tốt rồi."

Robert nhíu mày, "Em biết anh không hỏi cái này."

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn khuôn mặt lo lắng của Robert, cuối cùng

gật đầu, thẳng thắn nói, "Cái đêm hôm trở lại thành phố Y em đã khóc cả
đêm.... Sau đó em liền tự nói với bản thân mình anh ta là một tên khốn
kiếp, một tên khốn khiếp từ đầu đến chân.”

Nghe Hạ Tử Du nói xong, Robert trầm mặc một lúc lâu.

Trong ký ức của anh, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy từ miệng cô

nói ra hai chữ bất nhã này.

Hạ Tử Du cười hỏi, "Anh bị kiểu nói chuyện này của em dọa cho sợ

à?"

Robert lắc đầu, mặt mày nặng trĩu, "Em trách Dịch Khiêm sao?"

Hạ Tử Du nói rành mạch, "Về phần lý trí em không trách anh ấy, dù

sao hôn nhân giữa hai người mà phải đi đến bước ly hôn này nguyên nhân
tuyệt đối không chỉ có một, nhưng về phần tình cảm thì hai chữ đó là hai
chữ em muốn nói về anh ấy nhất ...."

"Là bởi vì Dịch Khiêm ở bên Nhất Thuần sao?"

Hạ Tử Du hỏi ngược lại, "Vậy còn anh? Anh ổn không?"