ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 2026

từ trên mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du vẫn không dám tin, "Dạ, bác trai, bác thật tỉnh lại rồi sao?"

Ông Đàm nhìn chăm chú Hạ Tử Du một hồi lâu, cuối cùng chậm rãi

nói, "Dáng vẻ của con rất giống mẹ con...."

Cảm động hòa cùng với cảm xúc nhìn thấy gương mặt từ ái của ông

Đàm, Hạ Tử Du nghẹn giọng nói, "Bác, bác tỉnh lại được, con thật sự rất
vui...."

Robert quay mặt sang nhìn Đàm Dịch Khiêm, vì khiếp sợ nên vẫn còn

run rẩy, "Dịch.... Dịch Khiêm, ba cậu.... Bác ấy tỉnh rồi."

Đàm Dịch Khiêm vẫn mãi nhìn chăm chú vào ông Đàm, nhưng không

có lên tiếng.

Ông Đàm từ từ quay đầu, nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, hơn mười

năm không thấy cũng không thể ngăn cách tình thân giữa hai cha con, giữa
họ có thể cảm nhận được sự mong nhớ lẫn nhau ẩn trong đáy mắt.

Lúc này, Hạ Tử Du nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm....

Cô còn nhớ rõ anh lần đầu tiên mang cô tới gặp ông Đàm, khi anh

lẳng lặng nhìn chằm chằm gương mặt ngủ say của ông Đàm thì cô có thể
cảm nhận được nội tâm anh vẫn chất chứa sự kính trọng và nhớ mong sâu
sắc nói không ra lời đối với ba mình.... Cô biết, cho tới nay, anh cũng rất
nhớ ba của mình.

"Con vẫn cho rằng ba sẽ ngủ cả đời."

Nhìn ba mình, cuối cùng Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng thốt lên.

Ông Đàm ngọ nguậy muốn ngồi dậy nói chuyện cùng Đàm Dịch

Khiêm, lại đột nhiên phát hiện nửa người dưới của mình căn bản không có