ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 2122

Robert nghiêm túc nhìn Hạ Tử Du, nghiêm mặt nói, "Sức khỏe của em

luôn rất yếu, hiện tại mang thai lại càng phải chú ý để không đau ốm gì, lần
này may mắn là anh còn kịp đưa em đến bệnh viện, nếu như lần sau không
có ai ở bên cạnh thì làm thế nào ?"

Hạ Tử Du giống như một đứa trẻ vừa phạm lỗi cúi đầu xuống, nhỏ

giọng nói, "Sao anh lúc nào cũng dài dòng như thế?"

Robert hạ giọng nói, "Anh chỉ mong em có thể tự chăm sóc tốt cho

mình."

Hạ Tử Du gật nhẹ, "Em biết rồi."

Robert nghiêm túc nói, "Anh muốn em phải hứa!"

Hạ Tử Du ngoan ngoãn đáp lại, "Em xin hứa!" "

Nghe vậy Robert mới hài lòng, dịu giọng nói, "Có đói không, anh đi

mua đồ ăn sáng cho em."

Hạ Tử Du lắc đầu, "Em không muốn ăn."

Robert lập tức cau mày, "Vừa nãy mới bảo đảm là sẽ chăm sóc tốt cho

mình, lúc này lại không để vào trong đầu rồi đúng không?"

Hạ Tử Du nhạt nhẽo nói, "Chắc là vừa mới ngủ dậy, nên chẳng muốn

ăn gì."

Robert tức giận, "Em đã không ăn gì từ sáng hôm qua đến giờ, cho dù

em không muốn ăn, nhưng vẫn phải chăm sóc cho đứa bé trong bụng em
chứ?"

Hạ Tử Du nhẹ nhàng xoa phần bụng vẫn chưa to lên của mình, đột

nhiên vội vàng hỏi Robert, "Em sốt như thế không ảnh hưởng gì đến đứa bé
chứ?"