đợi em ngủ một giấc cho khỏe rồi sau đó anh đưa em về nhà."
Hạ Tử Du giãy giụa tránh ra Đàm Dịch Khiêm, dứt khoát cự tuyệt,
"Không cần, tôi có thể tự lo cho mình." Thật ra thì cô đang rất sợ mình sẽ
dễ dàng bị anh đánh gục.... Cô biết đến cuối cùng mình chắc chắn cũng
không cự tuyệt nổi, nhưng lý trí lại đang nhắc nhở cô không thể giống như
quá khứ.
Đàm Dịch Khiêm nghiêm túc nói, "Anh không cho."
Hạ Tử Du nhìn thoáng qua mấy tên hộ vệ đứng phía sau mình, không
vui nói, "Anh dựa vào gì cấm tôi?"
Đàm Dịch Khiêm thu lại thái độ nghiêm nghị khi ở trước mặt người
khác, dịu dàng nói, "Anh chỉ muốn tốt cho em và con."
Giọng điệu Hạ Tử Du cũng không nhún nhường, "Con là của tôi, tôi
sẽ chăm sóc tốt cho nó, không cần anh nhọc lòng lo lắng." Mặc dù biết anh
đã từng làm những việc tàn nhẫn vô tình đều chỉ là diễn trò, nhưng mỗi lần
nhớ tới những giây phút cô đã chịu đựng đau đớn khổ sở, cô vẫn cảm thấy
lòng mình đau như bị dao cứa.
Đàm Dịch Khiêm khẽ cau mày, "Em vẫn còn giận anh?"
Tròng mắt trong suốt của Hạ Tử Du lấp lánh ánh nước, "Là bởi vì tôi
vĩnh viễn cũng quên không được tổn thương mà anh đã gây ra cho tôi." Chỉ
cần nhớ tới những chuyện trước kia, bao nhiêu đau đớn liền giống như
đang giày xéo trái tim cô.
Biết tâm tình cô không tốt, anh dỗ dành nói, "Thôi được rồi, chúng ta
không nói những thứ này nữa.... Nếu như em kiên quyết đòi về, vậy bây giờ
anh sẽ đưa em về nhà em."