Đúng vậy, năm cô mười lăm tuổi đã từng len lén đi đến hộp đêm mẹ
từng làm, năm ấy thấy mẹ, cô cũng đã tận mắt thấy người ba này, nhưng lúc
ấy cô cũng không biết người đàn ông cô nhìn thấy lại là Kim Nhật Nguyên.
Chắc đó khôngphải lần đầu tiên Kim Nhật Nguyên tới tìm gặp mẹ sau
khi đã vứt bỏ bà ấy. Tóm lại thời điểm cô bắt taxi tới hộp đêm cũng đã nhìn
thấy mẹ và một người đàn ông trung niên xa lạ lôi kéo trước cửa hộp
đêm......
Khi còn bé cô bao nhiêu lần từng thấy hình ảnh mẹ và những người
đàn ông khác nhau lôi kéo trong hộp đêm, cho nên ngay sau đó khi thấy
cuộc sống của mẹ thì cô liền lựa chọn không đi gặp bà nữa. Dù sao nhiều
năm không gặp mẹ, cô không biết khi mẹ đối mặt với cô sẽ có cảm nhận gì,
huống chi cô cũng không muốn gặp mặt mẹ, bởi vì mẹ đã gây một vết
thương đau xót trong lòng cô. Cô không bao giờ quên được năm đó mẹ tàn
nhẫn vứt bỏ cô trại trẻ mồ côi như thế nào.
Vậy mà đang lúc cô chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy sau lưng vang lên
tiếng va chạm kịch liệt giữa người và xe.
Cô sợ hết hồn, quay đầu nhìn về phía sau theo bản năng thì lại không
ngờ rằng thấy được cảnh tượng cô không bao giờ muốn nhớ lại......
Cô chỉ biết, khi chiếc xe gây tai nạn, mẹ cô đã rời khỏi thế giới này
mãi mãi, mà người đàn ông lôi kéo mẹ cũng mấtchân phải từ ngày đó.
Thật ra điều khiến cô chấn động nhất trong lời nói của chị Dư ngày đó
khôngphải sự thật về người đứng sau vụ bắt cóc, mà chuyện Kim Nhật
Nguyên mất chân lại liên quan đến Đàm Dịch Khiêm......
Không có ai biết việc tận mắt chứng kiến mẹ chết khiến cô vẫn luôn
nghi ngờ. Mấy năm qua cô không thể điều tra, cũng không thể nghĩ ra
được, nhưng cô bắt đầu có manh mối từ ân oán giữa Kim Nhật Nguyên và
Đàm Dịch Khiêm......