Hạ Tử Du khẽ lắc đầu một cái , không hiểu thái độ nói chuyện của
Đàm Tâm tại sao lại đột nhiên lạnh xuống.
Đàm Tâm nhìn bộ dáng Hạ Tử Du lờ mờ vô tội, không khỏi giễu cợt,
"Cô còn giả vờ ? Chẳng lẽ nhất định muốn tôi vạch mặt cô nói chuyện ?"
Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt Đàm Tâm khinh bỉ , không rõ chân tướng
thốt ra , " Đàm Tâm , tôi không hiểu ý tứ giờ phút này của cô ...." Đàm
Tâm là chị gái của Đàm Dịch Khiêm , Hạ Tử Du từ đầu đến cuối đều đối
với Đàm Tâm bảo trì một phần tôn kính.
Đàm Tâm đột nhiên tức giận đứng lên, mắt lạnh giận trừng Hạ Tử Du,
"Hạ Tử Du, cô đã muốn giả ngu, vậy tôi liền trực tiếp nói cho cô biết, nếu
như cô không chủ động rời khỏi Dịch Khiêm, tương lai cô cũng đừng nghĩ
có thể sống hạnh phúc ở bên trong biệt thự này!"
Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên , "Tại sao cô muốn nói như vậy?"
Đàm Tâm cắn răng nghiến lợi nói , "Cô cảm thấy cô xứng cùng Dịch
Khiêm ở chung một chỗ sao? Nói trắng ra , thân phận của cô chính là đứa
con bị vứt bỏ ở cô nhi viện của một kĩ nữ , cô có tư cách gì vọng tưởng có
thể sống ở nhà giàu ?"
Lời nói của Đàm Tâm như một lưỡi dao sắc bén đâm vào trong đầu
của Hạ Tử Du, Hạ Tử Du chậm rãi đứng lên, áp chế đau đớn trong lòng, Hạ
Tử Du hết sức giữ vững bình tĩnh nói, " Đàm Tâm , tôi không hiểu cô đến
tột cùng muốn nói với tôi cái gì, nhưng mà xin cô không nên dùng từ ngữ
thô bỉ hình dung mẹ của tôi như vậy ."Cô có thể hận mẹ cô , nhưng không
cho phép có người vũ nhục mẹ của cô , huống chi mẹ cô đã không còn trên
nhân thế.
Đàm Tâm hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói , " bây giờ cô là ở
trước mặt tôi làm bộ thanh cao sao ? Tôi cho cô biết, hai năm trước tôi đã
nhìn thấu cô .... Cô đã muốn giả bộ, vậy tôi cũng không cần thiết phải