ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 1043

- Sao? Muốn biết lắm à? _ Gia Linh thản nhiên, trên môi vẫn có nụ cười,

chỉ là không biết nụ cười ấy đại diện cho điều gì.

- Cô có nói không? Biết điều thì nói nhanh, không thì…

- Thì sao?

- Đừng có trách sao tôi không nói trước.

- Vậy anh định làm gì tôi nào?… Đánh à? Her, cứ thử xem sao.

- Cô…

- Tôi sao cơ?

Quốc mất kiên nhẫn liền giơ tay hình nắm đấm lên…

Gia Linh vẫn cứng đầu trước Quốc, vẫn giương mắt, vênh cằm lên nhìn.

- Hừm… _ Quốc giộng thẳng nắm đấm ấy thật mạnh vào bức tường đá…

Gia Linh hơi ngạc nhiên trước hành động của anh.

- Những gì học được từ chính ngôi nhà này anh đã quên rồi sao? _ Gia

Linh nói.

- Nó không đáng lưu lại trong đầu tôi.

- Anh đã ngủ quên lâu rồi đó, hãy quay lại đúng vị trí của anh đi! Tk 3.

- Im ngay! Tên tôi là Quốc, là Quốc có nghe không hả? Tk là cái quái gì?

Tôi cấm cô nhắc đến nó trước mặt tôi nghe chưa!? _ Quốc nổi quạu.

- Her _ Gia Linh cười nhạt. – Trốn được lần một, lần hai… nhưng cả đời

thì không đâu.