ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 162

Đúng lúc ấy cậu chạy vào *Thì ra là nội phải vào viện*, thấy cô quát to,

biết sẽ có chuyện nếu không có ai can ngăn, cậu liền chạy lại.

- Ấy ấy… _ cậu kéo cô sang một bên.

Đang lo cho nội nên cô không còn tâm trí đâu quan tâm hay thắc mắc về

sự có mặt của cậu ở đây.

- Em chào chị, chị thông cảm! Em gái em hơi nóng tính, chị bỏ qua nhé!

- Cái gì? E… ấm…ú… _ cô đang nói thì bị cậu bịt miệng lại.

- Có muốn gặp nội không thì bảo? _ cậu ghé sát vào tai cô nói nhỏ.

Trăm ngàn điều vì nội, cô đành im lặng để cậu tự nhiên. Giải quyết cô

xong cậu lại quay sang vị y tá mặt đang “băm bầu” kia.

- Dạ, chị thông cảm, cho em biết đi ạ! Em biết chị là người tốt mà, đúng

không? _ cậu tháo cặp kính, nở nụ cười dùng chiêu “mỹ nam kế”.

- Ờm… thôi được, đợi tôi lát. _ vị y tá đỏ mặt. – Tầng 3, quẹo trái, 102.

Nghe y tá nói xong cô vụt đi luôn tức khắc.

- Em cảm ơn chị nhiều, chị đúng là người tốt mà! _ cậu nịnh thêm rồi vội

chạy theo cô, để lại cô y tá đang ngất ngây kia.

- Chậc… sao lại có cậu bé dễ thương đến thế nhỉ? Ơ… đẹp trai quá! _ cô

y tá nhớ lại nụ cười tỏa đầy nắng của cậu lúc cãy thốt lên.

Cô chạy đến thang máy nhưng thang máy đã chật ních người và đóng lại.

-Khoan đã! _ nhưng không kịp, thang máy đã đóng cửa hẳn.