ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 167

Cậu thắng xe khi đã đi được vài mét *Chậc… muốn yên cũng không

xong mà, haizzzzzz ai bảo mày làm người tốt quá chi hả Bảo!* (tự xướng
wá đi mờ!)

Cậu quay xe lại, chạy đến chỗ cô

-Có về luôn không?

Cô không thèm để ý đến cậu vẫn đi thẳng.

-Điếc thì cũng phải nghe rè rè chứ nhỏ kia. _ cậu bực mình khi cô giám

phớt lờ mình.

-Điếc mà còn nghe rè rè được hả nhóc kia? _ cô dừng lại, quát cậu.

-Hơhơ… chả phải đã nghe rồi đấy thôi, lại còn nghe rõ nữa là khác. _ cậu

móc ngoáy.

-Hứ… _ cô tức tối bỏ đi.

-Này!

-Rốt cuộc là cậu muốn gì ở tôi hả nhóc kia?

-Tôi không phải là nhóc!

-Ơ hơ… vậy còn tôi là nhỏ chắc?

-…

-Đồ dở hơi, tập bơi, mãi vẫn không biết bơi _ cô lầm bầm nhỏ đủ chỉ để

mình cô nghe.

-Haiz… Ok! Coi như huề, tùy cô muốn gọi thế nào thì tùy, lên tôi chở về.

_cậu nói nhẹ tâng.