ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 168

-Gì??? Sao tôi phải đi với cậu, bộ tôi không có tay không có chân tự đi xe

của tôi chắc?

-Tôi có lòng tốt mà cô không nhận thì chịu thôi, đúng là làm ơn mắc oán

mà.

-Ồ… cám ơn! Biết tốt biết không ah.

-Vậy cô cứ tự nhiên vào đó lấy xe rồi khi ra đừng có la ó đòi đền…

đền…

-Đền gì?

-… Chậc, cô có thấy dòng người đang chen chút đằng kia không? _ cậu

hất mặt về phía nhà xe.

-Thì sao? _ cô hỏi.

-Cơ hội “cọ sát” lớn không?

-Lớn, rồi sao? _ cô vẫn nai tơ ngơ ngác.

-Sao cô chậm tiêu quá vậy? Chứ cô nghĩ rồi như thế nào?

Cô nheo mày suy nghĩ… mông lung hình tượng nghĩ ra gì đó, cô hỏi lại:

-Ý cậu là… _ cô nói bỏ lửng.

-Còn phải hỏi. _ hiểu ý cô, cậu tiếp lời.

-Ực… _ cô nuốt khan rồi đưa hai tay đặt dấu đầu lâu xương chéo trước

ngực trong vô thức *Dù mình có tí nghề nhưng có câu hai chọi một không
chột cũng què mờ, huống gì… ực* cô nhìn vào dòng người tấp nập kia nuốt
khan mà không giám nghĩ nữa.