ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 26

-Ay ya… tỉu mụi thiệt là… haha! Cái đó gọi là duyên phận đó bít chưa Tí

à không Na Na cô nương? _H.Lâm đi tới gần Na Na cười, giả giọng nói
giống trong phim trưởng Hồng Kông chỉ giáo cô.

-Hì… cái miệng xinh ơi là xinh, xinh lắm cơ sao toàn nói những lời khiến

người ta nóng máu nhể? _cô làm điệu dễ thương.

H.Lâm đưa tay lên cằm xoa xoa vẻ đầy tự hào, nhưng được không lâu

cậu nhanh chóng hiểu ra ý cô nói chạy lại vuốt vuốt lưng cô để cô hạ hỏa.

-Âý ấy đừng nóng đừng nóng! Hềhề… nghe tớ nói đã! Này nhá: lần một

thì gọi là trùng hợp lần hai thì gọi là có duyên còn lần ba là xác nhận số
phận rồi còn gì!!! Hìhì hiểu chưa?

-Chưa!!! _cả hai nàng đồng thanh khiến chàng suýt té ngửa.

H.Lâm gõ nhẹ vào trán hai cô rồi hất cặp ra sau nói tiếp:

-Ngố thế!

-Cậu bảo ai ngố hả? _K.Lâm xoa trán nói.

-Nhớ lại đi hai tiểu thư của tôi!

-Ai là của cậu nhể? _K.Lâm lại chen ngang.

-Bà có im cho toi nói không hả? _H.Lâm gắt.

-Sao tôi phải im chứ? _K.Lâm cãi lại.

-IM CHO CHIM NÓ NGỦ!!! _lần này cậu nóng thật. K.lâm đành nghe

vậy.

Cậu không thèm để ý tới K.Lâm nữa ngoắt sang Na Na.