ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 277

*Tía sao?* _ thầy rưng rưng.

- Thầy cám ơn các em! thầy mà có những đứa con thế này thì thật tốt.

- Thì bọn con mãi là con tía mà, tía có đuổi bọn con cũng bám chân

không chịu đi đâu. Hì _ cô nói.

- Vậy là ổn rồi, tối nay tía xin bác sĩ cho bé Ti về nhà ăn bữa cơm nha tía!

_ Kiên nói.

- Nhà…? Nhà thầy… _ thầy Khánh lấp lửng.

- Bọn nó chắc đang dài cổ ở nhà đợi tía con mình về đó, mình lên đường

luôn đi tía! _ Quỳnh đề nghị.

- Ưhm _ thầy Khánh gật đầu đồng ý.

…v…

Chúng nó đã đợi sẵn ở cổng, thấy thầy về đứa nào cũng réo ầm lên.

- Thầy vào nhà đi thầy!

Bọn nó kéo thầy vào nhà.

- Tía! Tía thấy nhà mới được không ạ? _ cô hỏi.

- TÍA? _ cả đám ngơ ngác.

- Chính xác! Tía, tía, nghe hay chứ? Nhỏ Quỳnh khởi xướng ấy! _ cô trả

lời.

- Thầy… ah tía thấy căn nhà được không? Nhìn nó vậy thôi chứ điện đóm

nước nôi tía không phải lo lắng đâu, cứ xài mái thoải tía ạ!