ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 327

Nhìn hai đứa, Gia Huy với Trâm Anh chỉ lắc đầu cười thầm.

*Cuối cùng thì đã gặp được em rồi… cô em dâu tương lai. Thằng nhóc

này cũng biết chọn người để thương đấy!* _ Huy tấm tắc.

*Cậu bạn kia chắc là người ấy phải không bé Na! Em may mắn đấy!* _

Trâm Anh nghĩ bụng.

- CÁI GÌ ĐÂYYYY? _ thầy Khánh quát lớn làm bọn nó đứng tim. –Mới

vắng tôi vài hôm mà trong SĐB đã chi chít tên thế này ah? _ mắt thầy nổi
lên từng tia đỏ au.

- Đây mới đúng là tía chúng ta đây! _ Kiên xì xào.

- Nhưng mà tao sợ quá mày ơi! _ Phát.

- Những ai được “ghi danh” trong đây thì tự giác bước lên cho tôi! _ thầy

ra lệnh.

Từng đứa run rẩy bước lên bục giảng, chờ hình phạt dành cho mình.

- Tía Khánh tui yêu là đây mà! _ cậu nói.

- Tía vẫn không thay đổi nhỉ? _ cô nói thêm. – Ơ… mà… _ nãy giờ nỗi

“sợ hãi” đã lấn át cái thắc mắc + tò mò của cô và cậu, đến giờ kịp nhớ lại
thì cô không còn thấy Gia Huy và Trâm Anh đâu nữa.

+++++

Cùng bước đi trên dãy hành lang, hai người không nói gì. Do không biết

nói gì hay do quá nhiều thứ muốn nói nên không biết nói gì…?

- Mình ngồi xuống đây một lát được không? _ Huy hỏi.

- … vậy cũng được! _ Trâm Anh hơi lưỡng lự nhưng rồi đã đồng ý.