ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 411

- Sẽ làm sao cơ? _ cậu chống nạnh.

- Ờm… _ Quỳnh gãi đầu.

- Nói! _ cô ra lệnh.

- Thì xử đẹp chứ sao! _ Kiên đỡ lời.

- Đúng! Xử đẹp luôn. _ Quỳnh nói theo.

- Rồi bây giờ bọn tôi ướt nhẹp vầy thì tính thế nào? _ cậu hỏi.

- Cố chịu đi em! Chiều về thay, dù sao ướt cũng có bao nhiêu đâu. Hèhè _

Hoàng Lâm nói.

- Lạnh chết đấy, bọn mày có biết không? _ cô mắng.

- Yênnnn tâm đi bé! Với cái nắng “Sì Goòng” này thì chỉ lát là khô thôi ý

mờ, hơhơ… _ Kì Lâm vỗ vai cô, cười khoái trá.

- Hu… bây giờ mà về thì muộn học là cái chắc, tiết đầu của tía đó! _ cô

nói với cậu.

- Đành chịu thôi chứ sao giờ, dù sao áo cũng mòng nên nhanh khô, ráng

đến chiều vậy.

- Bọn mày… AAAAA _ cô hét lên.

- Có chuyện gì vậy? _ thầy Khánh bước vào.

- Dạaa… không có gì thưa tía! _ Kiên trả lời.

Cô với cậu khoanh tay trước ngực, nhìn Kiên cháy mắt.

- Bảo, Na sao hai đứa ướt nhẹp vậy?