ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 414

- Thế này mà còn nói không sao nữa. _ cậu mắng cô rồi chạy vào phòng

tắm lấy khăn lạnh đắp lên trán cô.

Mồ hôi cô như tắm nên cậu phải liên tục thấm mồ hôi giúp cô.

- Anh Tuấn! _ cô mê sảng kêu tên Tuấn, tay giữ chặt tay cậu không thả.

*Tuấn? Tuấn là ai? Her… là… là… người… người… đừng nói là…

người y…yêuu cậu nha?*

- Na ơi! Cậu có sao không?

- Anh Tuấn! Anh về đi… hức…em nhớ anh lắm… hức… _ khóe mắt cô

tuôn xuống hai hàng lệ, tay vẫn giữ chặt tay cậu.

- Hắn là ai mà giám làm cậu rơi nước mắt hả? Nói cho tôi để tôi bẻ cổ

hắn coi. _ cậu tức giận.

- Đây! Sữa nóng có rồi đây. _ nội đặt ly sữa nóng hổi lên bàn.

- Anh tuấn! Hức…

- Haizzz _ nội thở dài, quay đi nơi khác.

Cậu nhìn nội đoán chắc chắn nội biết chuyện này nên hỏi:

- Tuấn… là ai vậy nội?

Nội không trả lời, vội quay đi giấu giọt lệ đang rơi.

- Thưa nội! _ cậu lễ phép.

- Bé Na sao rồi con?