ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 529

- Nghe giọng mà không biết hả? Ta không nói, chừng nào nhà ngươi nhận

ra thì thả cũng được hứ.

*Nghe cũng có vẻ quen quen… nhưng sao mình không nhớ nhỉ?

Khoan… cô ta xưng gì cơ? “Ta – Ngươi”… là…*

- Yuu! _ cậu tròn mắt, tay liền nới lỏng.

- Hứ, ta phải băm nhà ngươi ra mới được. _ gái khoanh tay trước ngực

với đôi má phập phồng.

- Chà ngươi nhớn nhanh nhỉ? _ cậu vuốt cằm.

- Đừng có đánh trống lảng, giám quên ta hở, còn bao nhiêu năm không

liên lạc nữa chứ.

- Sao tự nhiên về đây?

- Để xử ngươi được không?

- Ta hay wuynh ta thì cũng chưa biết. _ cậu vênh mặt.

- Ngươi…

- Ta đây! _ cậu ôm Yuu-một chiếc ôm của hai người bạn đã lâu không

gặp.

- Tạm tha cho ngươi lần này đó. _ cuối cùng Yuu cũng nở nụ cười sau

bao năm đi xa.

- Đừng tốn công kiếm nữa anh hai không đến được. _ thấy Yuu ngó

nghiêng tìm gì đó cậu đoán ngay được suy nghĩ của nàng.

Nhận được câu trả lời từ cậu mặt Yuu có vẻ buồn hẳn.

- Ta có tìm đâu.