ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 688

Cô đi trước nhưng cứ được chưa đầy năm giây lại ngoái lại xem hắn thế

nào.

*Xem ra cũng không hẳn là người xấu, nếu không hắn đã không liều

mạng cứu nhóc đó…* _ cô vuốt cằm suy nghĩ.

- Ahssss coi như lần này anh gặp may đó.

Cô bỏ đi nhưng không đành nên quay lại dìu hắn đi.

- Anh biết thế nào em cũng quay lại mà. _ hắn cười tươi.

- Lần trước anh cứu tôi lần này coi như tôi giúp lại anh là huề.

- Ơ em đổi trác gì kì vậy? Cái này không thể tính được.

- Rắc rối, biết rồi khổ lắm nói mãi có đi không thì bảo?

- Đi, đi chứ.

- À mà khoan. _ cô dừng bước.

- Có chuyện gì sao?

- Lần trước, lần anh cứu tôi… lần đó… tại sao anh cứu được tôi?

- Haizzz… _ hắn thở dài.

- Sao?

- Ờ thì… hôm đó anh tình cờ đi ngang đó nghe có tiếng “tõm” nên chạy

lại xem thử…

- Rồi sao?

- Lúc chạy lại chỉ thấy còn lại trên bờ một chiếc dép nên…