ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 79

Khi đó ngoại cũng lại gần cậu hỏi nhỏ:

-Có chuyện gì hả Bảo?

-Cái cục nợ đời hôm qua phá hoại xe con đó. _ cậu tức giận.

-Vậy con không chơi sao? _ ngoại cố mong vớt vát chút hy vọng.

-Không! _ cậu cũng dứt khoát.

Cả nội với ngoại đều nhìn nhau khẽ nhíu mày, hai người để cô cậu đó rồi

lại gần nhau.

-Giờ sao ông? _ ngoại hỏi.

-Tôi cũng không biết nữa. _ nội ngán ngẩm.

-Chả lẽ giờ về sao? _ ngoại tiếc nuối.

-Haiz… thì về chứ sao nữa, chỉ tội cho hai cái thân già tụi mình không có

phước hưởng phúc con cháu. _ nội cố tình nói to để cô cậu nghe rồi nháy
mắt với ngoại.

Hiểu ý ngoại cũng ùa theo.

-Ông nói phải đấy, thôi mình về để bữa khác mình chơi ha. _ ngoại làm

vẻ thất vọng.

Mới đi được vài bước thì cô gọi với lại:

-Nội!

Nnội tưởng cô đã thông kinh mạch, mừng khôn tả nhưng cố giữ cảm xúc

trả lời:

-Sao? Tôi zìa, ở đây có gì mà ở?