ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 814

Sock toàn tập, nhìn hắn nói cười thân thiết với song Lâm mà trong đầu cô

liên tục có những câu hỏi không tên bay qua bay lại…

- Hắn làm gì ở đây? _ cô hỏi.

- Đây là nhà anh ý mà.

- Nhà á?

- Uhm! Anh ý đến đây trước tao nữa cơ.

- Hắn…

- Thì… những ai vào đây còn gì khác ngoài việc bị bỏ rơi sao?

- Tao xin lỗi! _ cô xin lỗi khi thấy mình lỡ chạm đến vết thương lòng của

Kì Lâm.

- Không sao, tao quen rồi mà, hì.

- Mà sao… tao nghe sắp nhỏ gọi hắn là “ba”?

- Hì, anh ấy lo lắng, chăm sóc mấy đứa rất chu đáo. Không biết từ khi

nào bọn chúng bỗng gọi anh ý là “ba” nữa.

- … _ có gì đó trong cô chợt cuộn lên, có phải cô đã quá vội vàng khi đưa

ra lời nhanạ xét về hắn không?

- Mà sao mày gọi anh ấy là “hắn”? Hai người quen nhau à?

- Hừm… thôi đừng nói nữa.

- Thôi nói đi mà! Đi! Năn nỉ mà! Đi mà!… _ Kì Lâm năn nỉ.

- Ờ thì… là thế này: @#$%%$^&… bla bla _ cô kể lại cho Kì Lâm hết

tất cả để thỏa mãn cơn tò mò của nó.